Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Về bậc trung học phổ thông

dang ky ten mien co dau,kiem tra gia ten mien


Thứ hai, tôi xin nêu ra quan điểm chủ quan về đào tạo ở trong nước qua kinh nghiệm bản thân. Nội dung của ta (môn toán) tương đối nặng so với nước ngoài (tôi có dạy cho học trò học trường quốc tế ở Hà Nội cũng như ở Singapore khi các em được nghỉ về nước). Một em học trò trung học phổ quát học khá ở Việt Nam dễ dàng theo tốt chương trình ứng ở nước ngoài. Nhưng học trò của ta không duy trì được lâu dài bởi chương trình của ta tương đối rời rạc, làm cho học trò học đến phần này quên phần kia. Trong khi đối chiếu với chương trình nước ngoài mà tôi biết, họ đưa ra các khái niệm từ sớm, vẫn nội dung đó nhưng sâu dần lên.

Vấn đề tôi muốn nhấn mạnh là đào tạo đại học và thạc sĩ. Sau khi học xong, bắt đầu làm nghiên cứu, gần như bạn sẽ phải bắt đầu từ số 0 cho việc nghiên cứu từ cách viết bài, danh mục tham khảo cho đến học lập trình, dùng phương tiện phần mềm xem như Mathlab, R, SPSS, Eviews… vì sao chúng ta không cho sinh viên làm quen nhiều với nghiên cứu từ đại học, cũng như bổ sung, đổi các loại môn học có từ mấy chục năm trước. vì sao vẫn phải cộng trừ vài số liệu bằng tay trong khi máy móc đã có phần mềm chạy được cả nghìn? Cũng vậy ở bậc cao học, vì sao không cho học viên làm quen với viết bài và nên chăng điều kiện tốt nghiệp là ít ra có bài báo trong nước? hẳn nhiên điều này phụ thuộc vào thầy chỉ dẫn, nhưng khi thầy chỉ dẫn (những người làm nghiên cứu) có động lực viết bài (như tôi đã nêu trên) thì không khó để chỉ dẫn học viên thực hành điều này.

Thứ ba, tôi muốn đề cập đến môi trường nghiên cứu trong nước. Với điều kiện vật chất như hiện giờ rất khó kích thích người tham dự nghiên cứu, chưa nói đến sản phẩm nghiên cứu. Nhưng điều đó là công việc của các nhà quản lý. Điều tôi muốn nói là cách nghiên cứu của giới khoa học. Lại theo chủ quan, tôi cảm thấy nghiên cứu trong nước nghe đâu không có sự gắn kết, mạnh ai nấy làm. Với cách làm đó, sản phẩm khoa học khó có giá trị lâu dài cũng như vận dụng rộng rãi vào các vấn đề từng lớp. Nếu làm theo kiểu ông này đăng bài A, tôi phát triển thêm một tí thành bài A' thì giống như việc cuốc mãi một luống đất hoặc tưới mãi một gốc cây. Theo tưởng tượng như vậy, anh muốn cuốc sang mảnh bên cạnh có khi lại cuốc vào vườn người khác, mà cái vườn đó có khi cỏ mọc đầy. tức thị, chả hạn các ngành sinh, lý, hóa đang vướng vấn đề liên hệ toán học hay tin học nhưng không muốn hiệp tác với "ông" toán để tháo gỡ, trong khi luôn cho rằng tôi giỏi thảy các chuyên ngành.

trái lại, "ông" làm toán suốt ngày đi giải phương trình này, mở mang phương trình kia, mô hình này, mô hình kia, rồi chẳng biết cái đó là thứ mà "vườn" bên kia đang cần. Những cái mới thường phát sinh từ nhu cầu thực tiễn ưng chuẩn nhiều ngành, còn việc ngồi cố nghĩ ra cái mới trong khuôn khổ hiểu biết riêng mình thì rất hạn chế. Vậy vì sao các nhà khoa học trong nước không cùng hiệp tác bổ sung điểm yếu điểm mạnh cho nhau? hiện giờ trên Internet xuất hiện trang mạng từng lớp Reseach Gate, được ví như facebook của giới khoa học. Chúng ta có thể dùng nó để hiệp tác không chỉ với nhà khoa học trong nước mà còn cả nước ngoài.

rốt cuộc, tôi thấy có sự chồng chéo về hệ thống cơ sở nghiên cứu khoa học trong nước. Hiện Viện khoa học công nghệ Việt Nam cũng như Bộ Khoa học và Công nghệ liệu có hợp nhất vai trò chức năng? Chưa kể có kế hoạch lập viện cao cấp này, cao cấp khác, trong khi hiệu quả mang lại chưa xác định cụ thể. Vấn đề nhân công cho các viện mới thành lập thực hành nhấc chỗ này đặt chỗ kia, liệu tính hiệu quả và hăng hái của nó ra sao? vì sao không giao hội phát triển nguồn nhân công hiện có thay vì cấp thêm tổn phí nuôi một cơ sở mới với vẫn những con người cũ? Liệu đó có là nguyên tố chính để xúc tiến nền khoa học nước nhà đi lên? Cuộc khủng hoảng bất động sản hiện giờ đang là một bài học cho hiện tượng "ăn xổi" của một số nhà đầu tư. Trong khoa học, chúng ta chẳng thể làm theo kiểu "ăn xổi". Có rất nhiều bài toán lớn trong mọi mặt của đời sống từng lớp nên được giao cho những cơ sở, phòng ban, nhà nghiên cứu khoa học ứng với vấn đề đó giải quyết thay vì một nhóm người để nhà khoa học bớt đi việc ngồi tự nghĩ ra để làm.

Đây là vấn đề có tính quy mô và hệ thống lớn, có thể nằm ngoài khả năng nhận thức của bản thân tôi, nên đó chỉ là những nghĩ suy cá nhân chủ nghĩa đặt nghi vấn cho đóng góp của mọi người.

Trên đây là những quan điểm mang tính chủ quan, thỉnh thoảng có phần "nông nổi" của người mới làm nghiên cứu. Tôi chỉ hy vọng rằng trong số những quan điểm nêu trên, phần nào góp ích cho khoa học nước nhà phát triển nhanh hơn, góp phần vào sự phát triển lâu dài và vững bền của tổ quốc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét